Một tối, anh Nguyễn Anh Tuấn, nhà sưu tầm và nghiên cứu cổ ngoạn - Giám đốc Công ty Tân Di Sản Việt (số 39/22, đường Nguyễn Trãi, phường Bến Thành, quận 1, TPHCM) - nhận được thư điện tử của một người bạn từ Trà Vinh gửi lên.
Trong thư, anh bạn báo một tin sốt dẻo: Trong lúc san đất làm đường ở ngoài đồng, người dân đã đào được một bức tượng thần Visnu bằng đá cát. Xem mấy bức ảnh gửi kèm, anh Tuấn mừng rơn nhận định ngay bức tượng có niên đại từ thế kỷ III và lập tức lên đường. Trưa hôm sau, khi anh Tuấn cùng đoàn cán bộ của Bảo tàng tỉnh Trà Vinh xuống đến nơi thì bức tượng đã được người dân chuyển vào cung tiến cho một ngôi chùa ở gần đó. Vị sư cả trụ trì chùa ngay lập tức làm bệ, đặt bát nhang để các vị sư sãi và bà con địa phương vào chiêm bái. Khi đoàn cán bộ bảo tàng vào gặp vị sư cả đề nghị được đo đạc, khảo sát bức tượng, ngay lập tức... va đầu vào đá. Vị này mặt hằm hằm trò chuyện nhát gừng và phải khó khăn lắm ông mới cho các cán bộ bảo tàng chụp ảnh, đo kích thước bức tượng với điều kiện để nguyên trên bệ. Tất nhiên, khi đoàn cán bộ ngỏ lời muốn đưa bức tượng về bảo tàng tỉnh để tiếp tục nghiên cứu, phục vụ công tác công bố và trưng bày thì lập tức bị xua đuổi… Gần một năm từ ngày được phát lộ, bức tượng thần Visnu vẫn đứng yên trên bệ trong ngôi chùa nhỏ đó, ngày càng tăng thêm vẻ huyền bí bởi khói hương u tịch, nhưng ngày càng mờ mịt tư cách của một tác phẩm nghệ thuật, một di sản văn hóa. Không thể trách được các vị sư sãi trong ngôi chùa nọ và đông đảo người dân mộ đạo. Chỉ biết buồn vì nghệ thuật, khảo cổ và đồ thờ tự không hòa hợp được với nhau! *** Chị Loan de Fontbrune, nhà sưu tầm và nghiên cứu cổ vật người Pháp gốc Việt, vừa từ Paris về TPHCM. Gặp nhau, chị tặng tôi một cuốn kỷ yếu triển lãm các di sản văn hóa Việt Nam đang được lưu giữ ở Pháp. Lạ một điều là tôi thấy trong đó in gần hai mươi bức tranh của các danh họa thời Mỹ thuật Đông Dương, ở phần tên người sở hữu đều ghi là chưa định danh. Ngồi cà kê chuyện nghề chuyện nghiệp với nhau nửa ngày trời, chị mới thú thật những bức tranh đó đều do chị sở hữu, nhưng để tránh những chuyện rầy rà không đáng có, chị đành dùng chiêu nhà sưu tầm chưa định danh. Những chuyện trời ơi đất hỡi có thể gây phiền toái cho người sở hữu vật phẩm văn hóa, theo chị Loan là rất… Việt Nam. Tỷ như khi công bố mình đang sở hữu bức Thầy trò của Phan Thọ thì sau đó, ngoài việc gặp được những người tốt mách cho ở đây có thêm bức này, bức nọ của ông ấy, thêm những thông tin về cuộc đời và tác phẩm của họa sĩ đó; thì sẽ phải nhận những chiêu trò như làm giá, giăng bẫy lừa, thậm chí là trộm cắp… của những nhà buôn thiếu thiêận lương trong làng nghệ thuật.
*** Nhưng trái ngược với tâm lý phòng xa, làng cổ ngoạn lại có rất nhiều dân chơi “nổ văng miểng” vì “buôn bom”. Hôm trước tôi đang ngồi cà kê với anh Nguyễn Văn Sĩ, nhà sưu tầm và nghiên cứu đồ cổ, ở không gian trưng bày cổ ngoạn City Star (số 13, đường Bùi Thị Xuân, phường Bến Thành, quận 1, TPHCM) thì có một ông già đến tìm gặp. Ông mang theo mấy tấm ảnh chụp mấy thanh kiếm đồng. Chưa để chúng tôi xem hết xấp ảnh, ông đã khoe ngay “toàn đồ Thương, Chu đấy. Hãng đấu giá Sotheby sắp mở văn phòng ở Việt Nam rồi. Lúc đấy mỗi thanh kiếm này chắc chắn phải 1 tỷ USD”. Chưa cầm tận tay cổ vật nhưng chỉ qua mấy bức ảnh, chúng tôi thấy rõ vết tiện gỗ ở đốc kiếm, cộng thêm với kiểu ăn nói một tấc lên trời của ông khách, anh Sĩ phì cười bảo: “Thế thì chú phải về một là xây hầm kiên cố mà cất mấy thanh kiếm, hai là gửi ngay vào két sắt của ngân hàng đi chứ không kẻ cắp nó lấy mất thì chết”. Còn cách đây dăm bữa, đến nhà một ông buôn đá quý ở thành phố Hà Nội, tôi đóng vai con nai vàng ngơ ngác vì hâm mộ danh tiếng của ông mà lặn lội tìm đến học nghề. Nghe nở từng khúc ruột, ông mang cho tôi xem mấy cục đá rubi, saphire rồi vỗ ngực khoe “chỉ một viên độ một cân của tôi cũng xây được một cái nhà máy hạt nhân. Mà tôi thì có hàng tấn”. Mấy thứ đá mà ông cho tôi xem, đẹp thì làm được đồ trang sức, không thì xay thành bột mà rắc thành tranh, thế mà ông nổ tanh bành. Hãi thật! ĐỖ QUANG TUẤN HOÀNG |






0 nhận xét:
Đăng nhận xét